All Degrees Matter

“My point is that, all degrees matter. Anyone doing a degree studies in details something that the rest take for granted.”

Long story short, I was curious about why some certain degrees (mine included, and if you haven’t known, I’m doing a Bachelor in Communication & Media Studies) are mocked so much while others are so highly praised.

And then I came across this.10 useless degrees

This article is, well, nonsense. The writer made his/her point by playing down the actual ways in which the teaching and learning of these degrees work. To me, if this article were speaking the truth, the only degrees worth learning are ones in STEM fields.

And that is not how the world works. Continue reading “All Degrees Matter”

Prepare for Trouble and Make It Double

What to do when you’re cornered by public speaking and group work at the same time

What to do when you’re cornered by public speaking and group work at the same time? Continue reading “Prepare for Trouble and Make It Double”

How Son Doong was saved by a public sphere

A virtual public sphere brought about real change in Vietnam

by William Holland
The 18th-century coffee house

The public sphere” is a concept developed by Jurgen Habermas in 1962, referring to a metaphorical “18th-century coffee house”, where the middle-classed gentlemen would meet to discuss popular issues of the day. It was supposed to ideally be an open space separated from the government where citizens can debate about common concerns; however, it did not quite live up to those expectations (Turnbull 2017). Continue reading “How Son Doong was saved by a public sphere”

He Asked for My Hand (Then Broke It)

He gave me a ring when he proposed/He gave me a broken bone for nothing at all


poem2

The lines echoed in my head when I was browsing through a list of powerful images raising awareness of domestic violence (DV) and stopped at this picture, a part of the series His Presents by Martin Lever (UAE) (2008) for City of Hope:

his-presents-3-o-e1491198565182.jpg

This image is a powerful example of Semioticsthe study of signs and symbols and their use or interpretation – which probably is the backbone for the most efficient social campaigns. Continue reading “He Asked for My Hand (Then Broke It)”

BCM212 Research Proposal: How Language Barriers Influence the Academic and Social Life of Vietnamese International Students at UOW

“Do you know how smart I am in Vietnamese?”

“Yes” – was all I said in my first tutorial at UOW.

Eight months ago, I arrived in Australia, so confident that I would have no trouble with my studies, having had twelve years studying English as a second language. Yet in that tutorial, I was horrified to find myself suddenly unable to utter anything other than a single “yes” for the roll call, seeing how fast and fluent domestic students were. Continue reading “BCM212 Research Proposal: How Language Barriers Influence the Academic and Social Life of Vietnamese International Students at UOW”

How Fireworks Sparked My Curiosity

Dedicated to Grandpa

We keep moving forward, opening up new doors and doing new things… and curiosity keeps leading us down new paths.” – Walt Disney

For years since when I was very little, my family has got a Lunar New Year’s tradition. Close to midnight of New Year’s Eve, Grandpa, Dad, and I (and later on, my little sister) would walk to Hoan Kiem lake (Hanoi), to watch the fireworks show. I would be standing completely still with my neck craning, marveled by the mesmerizing sparkly flowers blooming on the velvety black night sky.

Most parents, and of course, grandparents, would make ooh and ah sounds to kids or playfully clapping the kids’ hands together. But one year, Grandpa, being a former High School teacher in Math who’s extremely keen on natural sciences, decided instead to point at the sky-flowers and explain to me – who was, at that time, a tiny little five-year-old – how each different metals put into firework cannon balls would give off a specific colour when shot up and exploding. Continue reading “How Fireworks Sparked My Curiosity”

Sự hoang mang của người học Truyền thông (và một tý tẹo trấn an)

Một ngày đẹp trời, mình nhận ra ai cũng biết những thứ mình đang được học mà họ còn chẳng cần phải đi học giống mình.

Mình đang học Communication and Media Studies ở Úc (nôm na là Nghiên cứu Truyền thông). Do đặc thù ngành, nội dung các lecture (bài giảng) thường xuyên được cập nhật xoay quanh các sự kiện mới nhất trên thế giới, và được truyền tải chủ yếu dưới dạng các case studies (nghiên cứu tình huống). Cụ thể là lý thuyết sẽ chỉ chiếm khoảng 20–30%, nằm ở ngay đầu lecture. Toàn bộ phần còn lại của buổi học (và các buổi thảo luận nhóm nhỏ 20–25 người) dùng để áp dụng những khái niệm và quy luật mới học vào phân tích các sự kiện, từ đó kết luận về độ chính xác và các ngoại lệ.

  1. Có một lần kỳ trước, cậu bạn thân mình (học tự nhiên) vào ngồi cùng một lecture môn Media, Art, and Society (tạm dịch: Truyền thông, Nghệ thuật, và Xã hội), về vấn đề Dân chủ (Democracy) (Chú thích: lecture thường rất đông và không có điểm danh nên ai vào nghe cũng được hết). Đến phần case study, mình quay sang nói chuyện một chút và nhận ra cậu bạn cũng biết tất cả những thứ đang được nói đến trong bài học (trong khi ngược lại thì mình thử ngồi lecture Sinh Hóa cùng cậu ấy và chẳng hiểu gì sất). Từ sau hôm đó, mình mới để ý hơn và thấy là tất cả mọi người bất kể ngành học đều có thể thảo luận về tất cả những thứ mình được học trong tất cả các môn.
    .
  2. Cũng trong các tutorial (tạm dịch: giờ học có hướng dẫn, với ngành của mình thường là các buổi thảo luận) của Media, Art, and Society, thảo luận và tranh biện cùng các bạn người bản xứ (mình là sinh viên quốc tế duy nhất trong nhóm tutorial đó) cả tiếng đồng hồ dưới sự hướng dẫn của giáo viên, mình thấy ngợp trước số lượng các cách tiếp cận cùng một vấn đề, đúng thật là chín người mười ý. Giáo viên không bao giờ nói rằng ai đó đúng hay sai, chỉ nhận xét là “góc nhìn của bạn thú vị đấy”, “cách hiểu của bạn rất lạ. nhưng bạn cũng nên thử nghĩ đơn giản hơn một chút xem”, vv. Và đến một thời điểm, mình rất sợ lên tiếng vì cảm thấy mình chưa hiểu “đúng” vấn đề hay ý kiến của mình không đủ thuyết phục. Thậm chí, ngay khi mình vừa có một suy nghĩ thoáng qua và định mở lời thì có một bạn học đưa ra một luận điểm trái ngược hoàn toàn, và đương nhiên là mình im re.

Và mình hoang mang kinh khủng, vậy thì mình học tất cả những thứ này để làm gì khi mà mình còn không có nổi một lập trường vững vàng? Hay sự thật là mình đang không học được gì mới mẻ cả?

Continue reading “Sự hoang mang của người học Truyền thông (và một tý tẹo trấn an)”

Nhà

Khi đi xa thực ra là trở về

Khi post này được up lên, mình đang trên máy bay tới Úc du học. Câu chuyện ước mơ du học thành hiện thực thế nào, thực sự mình rất muốn kể ngay bây giờ, nhưng bài viết này phải để dành cho những suy nghĩ quan trọng hơn là câu chuyện chỉ của riêng mình mình. Continue reading “Nhà”