Puff Pastries

It’s 10 p.m. on a Friday, and I am stress-baking.

It’s 10 p.m. on a Friday, I have a metre-long to-do list for the weekend, and I am typing away while waiting for my batch of puff pastries to rise nicely in the oven. Stress-baking, that’s what it might be.


When I was around 11-12, my Mum, my very Vietnamese Mum, took up bakingat the time, to most households, a convection oven was treated as a luxury. French gâteaux. French pastries. She printed out stacks of recipes on A5 sheetswith ingredients put in bold, measurements underlined, important notes in italicall neatly laminated, hole-punched, and bound with a gold ribbon. Her proudest moment, one that I can recall vividly, was when she took a tray full of puffy croissants out of our tiny oven, joy dancing in her eyes; she had spent that entire Sunday folding and rolling out, from scratch, a batch of puff pastry.

For years, up until her career took a turn, Mum had kneaded and mixed and baked. These days, whenever they are flooding back, my teenage memories always fill me with the smell of dough and fresh cream and butter. Continue reading “Puff Pastries”

Better Late Than Never – a Story of Grandpa and the Telly

The telly came to Vietnam a little later than most parts of the world – but my 70-year-old Grandpa made the best out of it.

That was what Grandpa emphasised more than twice during our Viber call last night – we couldn’t video-call because the Internet connection was just appalling – when I asked him to tell me about his TV memories. Continue reading “Better Late Than Never – a Story of Grandpa and the Telly”

Tặng các thầy cô của con,

Hai ngày nữa là ngày Nhà giáo Việt Nam. Học đại học được một kỳ, lại không phải ở trong nước, dù trường mình đẹp, to rộng và hiện đại, và học hành rất hứng thú, mình vẫn luôn thấy thiếu và nhớ cái-gì-đó giữa thầy cô và học trò. Giữa giảng viên và sinh viên không có cái-gì-đấy mà giữa thầy cô và học sinh có, cái-gì-đấy mà mình chưa bao giờ gọi tên được rõ ràng suốt bao nhiêu năm đi học, cho đến khi ở môi trường mới, cảm giác đó không còn.

Thế nên sắp đến 20/11, mình muốn kể lại mấy chuyện. Chuyện đi học. Chỉ là lâu ngày không viết đâm giờ lan man một chút, vậy thôi. Continue reading “Tặng các thầy cô của con,”